Showing posts with label cuộc sống. Show all posts

WHAT IS YOUR EXCUSES?

"Hi guys!

i found and watch their documentary about them. It is so amazing. The one on the left, his name is Tae Ho and on the right that is his younger brother. Tae Ho is 11 years old and his brother is 8. Aren’t they lovely? as born with two legs, but he speaks perfect Korean language. He is such a happy kid! No matter what happens,he can do everything by himself. It’s so amazing how God can lead him anywhere. He never complains about his life and he never complains about anything. He always smile :]. His brother is also a great kid. Even though he has mentality issues, he gets so much love from Tae Ho. i was shocked because he never gives up. He never thought about giving up. As a young boy, he already knows that giving up on something is very useless. i really like his motivations just like Jesus’s. I want to be Happy like him!


This picture is the real Pursuit of Happiness!



So let me ask you a question….WHAT IS YOUR EXCUSES?"

CÓ NÊN LẤY HẬN THÙ LÀM ĐỘNG LỰC?

Buồn thay cho những người được sinh ra trong gia đình khốn khó, hay phải sống cùng với những người luôn hằn học, khắc nghiệt hoặc bị rối loạn về tâm lý. Nhiều khi, “thức ăn” họ thường xuyên được nếm là sự dè bỉu, coi khinh của người đời. Có những tuổi thơ đã bị cướp mất sự hồn nhiên, trong trẻo để rồi phải lớn lên cùng với những giọt nước mắt, những tháng ngày buồn tủi. Những vết thương cả trong lẫn ngoài của họ cứ liên tục bị chà xát, chẳng kịp lành lặn.

Và rồi họ thề rằng mình phải thành công, phải giàu có, phải chứng tỏ bản thân cho đời biết họ là ai, nhất là với những người đã từng coi thường, chà đạp, hay sỉ nhục họ. Và quả thật, họ có một động lực cực mạnh để vươn lên và thay đổi những kết quả bên ngoài. Khi thành công đến, điều làm họ hả hê và thỏa mãn nhất là “ném” thành quả ấy vào những kẻ thù một thời của họ, thậm chí dùng những thành quả của mình để đè bẹp, làm cho những kẻ ấy phải thất bại, phải đau đớn.


Ảnh mình họa (Nguồn: Internet)

Thế nhưng, mỗi lần nhắc lại quá khứ thì những giọt nước mắt lại lăn dài, họ không nói nên lời, những câu nói bị gãy giữa chừng bởi những cơn uất nghẹn. Rõ ràng, những vết thương trong họ vẫn còn rỉ máu, vẫn chưa lành lặn.

Bạn không thể dùng thuốc xoa bóp ngoài da để làm dịu đi những cơn đau tim của mình, bạn lại càng không thể dùng những thành công bên ngoài để chữa lành những nỗi đau tâm lý đã hằn sâu trong tiềm thức của bạn. Đi theo cách chữa trị này, bạn sẽ chẳng khác gì một con nghiện; càng đau đớn, càng hận thù bao nhiêu, bạn càng có khoái cảm với những kết quả bên ngoài bấy nhiêu. Càng lún sâu trong cuộc sống tưởng là phủ đầy niềm vui bên ngoài, thì bạn cũng không làm lành đi được những vết thù loang lỗ trong tâm hồn vẫn âm ỉ nhức nhối.

Bài thuốc hiệu nghiệm duy nhất là tha thứ rồi quên hẳn là mình đã tha thứ, sau đó bạn tiến lên một nấc cao hơn nữa là đón nhận quá khứ với đầy đủ ngọt bùi của nó như một phần đời bắt buộc phải trải qua để trưởng thành. Hãy luôn yêu thương mình bằng cách đừng làm bản thân thêm tổn thương từ những vết đâm của người khác. Khi bạn luôn bao phủ trái tim mình bằng sự bình tĩnh, bao dung và tình yêu thương thì trái tim bạn sẽ khỏe mạnh và lành lặn cho đến khi nó ngừng đập, nhờ đó bạn có một cuộc đời yên vui.

Đừng giữ chặt những khổ đau, bất hạnh, hãy thả tay ra để bạn còn có thể đón nhận niềm vui và hạnh phúc trong cuộc sống.


Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)

Source: TCCL

BẠN SẼ CHỌN GÌ: KIẾM THẬT NHIỀU TIỀN HAY THEO ĐUỔI ĐAM MÊ ?

“Làm việc bạn thích, tiền sẽ tự đến” - Câu nói nghe đầy sự khích lệ, nhưng có đúng là mọi việc sẽ diễn ra như vậy và bạn có đủ dũng cảm theo đuổi những đam mê dù tương lai còn rất mơ hồ?

Leonard A. Schelesinger là hiệu trưởng trường Babson College. Charles F.Kiefer là chủ tịch của hiệp hội sáng tạo. Paul B.Brown là cộng tác viên dài kỳ của tờ New York Times. Cả 3 là đồng tác giả của những quyển sách như: Just Start: Take Action, Embrace Uncertainty, Creat the Future. Hãy cùng lắng nghe những lời khuyên của họ về câu hỏi được rất nhiều người quan tâm này.

“Nếu bạn thực sự đam mê với công việc bạn làm, nhưng nó sẽ không mang lại cho bạn nhiều tiền bạc, liệu bạn sẽ vẫn làm chứ?”

Đây quả là một câu hỏi rất thú vị! Nó dường như rất liên quan đến những người đã tốt nghiệp cấp 3 hay đại học và thường xuyên được các thầy cô giáo của mình căn dặn: “Làm những việc các bạn thích và tiền sẽ tự đến”

Câu nói trên nghe đầy sự khích lệ, nhưng liệu có đúng là mọi việc sẽ diễn ra như vậy? Liệu bạn có đủ dũng cảm theo đuổi những đam mê của mình dù chúng dễ vụn vỡ ?


Bạn có can đảm theo đuổi đam mê dù chúng dễ vụn vỡ

Theo những nghiên cứu trong quyển sách của mình, chúng tôi tin tưởng rằng khi bạn hướng đến một thứ gì đó chưa rõ ràng, lòng nhiệt huyết là điều quan trọng hơn tất thảy. Bạn muốn làm những thứ mình yêu thích hoặc những thứ sẽ dẫn bạn đến với điều đó, lòng nhiệt huyết sẽ làm bạn trở nên sáng tạo, linh hoạt và sẽ mau chóng tiến xa hơn.

Đồng thời, nó cũng sẽ khiến bạn trở nên kiên gan bền chí. Khi bạn cố làm những thứ mà bản thân chưa hề làm thử trước đây như thực hiện 1 dự án, 1 công việc kinh doanh mới - bạn sẽ phải đối mặt với vô vàn thử thách. Và đương nhiên, bạn không hề muốn đầu hàng ngay khi mới gặp những khó khăn ban đầu.

Nhưng hãy thực tế rằng: Chưa có gì đảm bảo cho việc bạn sẽ trở nên giàu có hay thành công về mặt tài chính.

Chúng tôi có một người bạn chung, anh ấy đã tới 1 quán rượu cùng một vài người bạn của anh ta và họ đều là những nhạc công chuyên nghiệp đi thư giãn sau buổi ghi âm. Trong buổi hàn huyên, họ nói về những người nhạc công khác mà họ biết một cách đầy ngưỡng mộ, một trong số họ bình luận rằng những nhạc công này thật may mắn làm sao khi “âm nhạc của họ được quảng bá”. Chỉ trong 7 chữ này thôi, chúng ta có thể thấy được một sự thật to lớn. Chúng ta có sản phẩm âm nhạc nhưng chẳng có gì đảm bảo là có ai sẽ mua chúng. Tuyệt đối không có gì đảm bảo. “Có sản phẩm” và “được mua” là 2 việc hoàn toàn biệt lập.

Nhiều độc giả của chúng tôi trên đã đặt câu hỏi “Tôi có khát khao nhưng tôi cũng khá chắc là việc tôi muốn làm sẽ không kiếm được những khoản lợi nhuận hấp dẫn. Vậy làm sao giờ? Liệu tôi có nên tiếp tục?”


Liệu có nên tiếp tục nếu việc bạn đam mê không mang lại lợi nhuận cao?

Đương nhiên là bạn nên !

Giờ hãy xem xét câu trả lời:

Nếu bạn không đủ điều kiện để làm những thứ bạn đam mê – ví dụ như: Nếu bạn làm việc đó, bạn không thể có đủ tiền nuôi sống gia đình, hoặc điều đó sẽ làm bạn không tốt nghiệp được đại học - vậy thì đừng làm, bạn không nên đánh cược cuộc sống kinh tế sau này của mình. Một nguyên tắc cơ bản trong việc đối mặt với một tương lai vộ định đó chính là từng bước nhỏ trong kế hoạch phải đảm bảo bạn “sống sót” để đi bước tiếp theo. Vậy hãy chắc chắn rằng bạn sẽ bắt đầu từ mức thấp hơn trong thang nhu cầu của Maslow: thức ăn và nơi trú.

Nhưng điều này không có nghĩa rằng bạn phải hoàn toàn từ bỏ ước mơ, hãy cứ thực hiện một chút, dù chỉ là 15 phút mỗi ngày.


Hãy thực hiện ước mơ, dù chỉ 15 phút mỗi ngày 

Tại sao ?

Những nghiên cứu (đơn cử như công trình The Power of Small Wins đăng trên Harvard Business Review tháng 5 năm 2011) chỉ ra rằng những con người cố gắng thực hiện những gì họ ưa thích mỗi ngày, dù chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, cũng đủ khiến họ cảm thấy thoải mái và thoả mãn.

Một khía cạnh thú vị trong câu hỏi chính là nó có thể khiến những cá nhân hiện đang kiếm được rất nhiều tiền suy nghĩ lại xem liệu họ có nên tiếp tục với những thứ họ không thích, đơn giản chỉ vì chúng giúp họ có thêm của cải chứ không làm họ hạnh hạnh phúc ? Lý do của những con người này thường là: “Một khi tôi có đủ tiền, tôi sẽ làm những thứ tôi thực sự muốn làm. Tôi sẽ không còn lo lắng về tiền bạc nữa”. Nhưng theo cách này hay cách khác, họ chẳng bao giờ làm được như họ nói. Thời gian là hữu hạn và câu hỏi này có thể là kịp lúc để thức tỉnh chúng ta về những thứ mình đang làm.

Tuy nhiên theo một khía cạnh khác, nhận định ẩn tàng trong câu hỏi có thể không hẳn đúng. Bạn vẫn có thể tạo ra tiền nếu bạn thực sự làm những thứ mình đam mê, thậm chí ngay cả khi hiện tại bạn nghĩ là mình không thể. Hãy nhớ rằng tương lai là vô định, ai có thể biết chắc trong tương lai con người sẽ mua gì hoặc bạn có thể sẽ sáng tạo ra thứ gì mới? Trong bất cứ thời điểm nào, bạn là người duy nhất có được sự thấu hiển từ trong bản thân, điều có thể thay đổi mọi thứ.


Bạn là người duy nhất có được sự thấu hiểu trong bản thân 

Chúng ta đều biết những bước để đương đầu với một tương lai có thể dự đoán trước:

1. Bạn (hoặc cha mẹ, thầy cô, ông chủ) dự doán trước tương lai sẽ ra sao.

2. Bạn tự tạo ra hàng tá kế hoạch để đạt được đích ngắm, sau đó chọn cách khả thi nhất để theo đuổi.

3. Bạn tích luỹ những nguồn lực cần thiết (giáo dục, tiền bạc, v.v...) cần thiết để tiến hành kế hoạch.

4. Cuối cùng bạn bắt tay thực hiện để biến tương lai thành hiện thực.

Nhưng lối tiếp cận “thông minh” đối với một tương lai nhìn thấy trước lại chẳng hề “thông minh” chút nào đối với những thứ vô định. Và phần lớn thực tế là: mọi thứ không giống với chúng ta dự đoán. Có 1 câu nói luôn luôn đúng, đó chính là “Thay đổi là thứ duy nhất không bao giờ thay đổi”

Trong kinh doanh, khi đối mặt với một tương lai không rõ ràng, các doanh nhân thường không cố gắng phân tích hoặc lập kế hoạch cho mọi biến cố có thể xảy ra, hay dự đoán kết quả thế nào. Thay vào đó, họ hành động, học từ những thứ họ tìm tòi được và hành động lần nữa. Tiến trình các bước có vẻ giống như sau:

1. Bắt đầu với khao khát: Bạn tìm hoặc nghĩ về những thứ bạn muốn. Bạn không cần quá nhiều đam mê, bạn chỉ cần đủ lòng quyết tâm để bắt đầu.

2. Đi những bước thông minh nhanh nhất có thể để đạt được mục tiêu: Bước đi thông minh là gì? Đó là thứ mà bạn có thể làm với những công cụ đã có sẵn trong tay như những người ban quen biết, những kiến thức bạn có cũng như những nguồn lực hiện có. Bạn kết hợp những thứ trên để có được nhiều nguồn lực hơn, phân tán rủi ro và thực hiện ý tưởng.

3. Học hỏi từ những gì bạn thu được từ những bước đó: Bạn cần phải làm điều này vì mỗi khi bạn hành động, thực tế lại thay đổi. Đôi khi những bước đi đưa bạn gần hơn với những thứ bạn muốn hay đôi khi những thứ bạn muốn thay đổi. Nếu bạn chú tâm, bạn luôn học được một điều gì đó. Vì vậy, sau mỗi bước đi, hãy tự hỏi: Liệu hành động này có giúp bạn đến gần hơn với mục tiêu ? Bạn vẫn muốn đạt được đích ngắm chứ

4. Lặp lại: Hành động, học hỏi, xây dựng, lặp lại. Khi đối mặt với một tương lai vô định, các doanh nhân thành công luôn dũng cảm bước đi về phía trước, vấp ngã và rồi lại đứng dậy. Hãy nhớ công thức thành công là “Mắc lỗi, mắc lỗi và mắc lỗi, nhưng ít hơn, ít hơn và ít hơn”

Cách duy nhất để thấu hiểu tất cả chính là: Hành động! Khi bạn gặp phải những thứ còn mơ hồ và liệu rằng bạn có kiếm được tiền từ đam mê của mình không – Hãy cứ hành động! Đừng cố nghĩ về những thứ có thể xảy ra, hay cố gắng dự đoán trước kết quả, hay lên kế hoạch cho những rủi ro. Bạn cứ dần bước từng bước nhỏ để biến mọi điều thành hiện thực, sau đó quan sát điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.


Khi gặp những thứ mơ hồ, hãy hành động! 

Ai có thể biết được, thậm chí một bước đi nhỏ nhất cũng có thể thay đổi mọi thứ. Ai có thể biết được liệu bạn có phát minh ra phương thức mới để kết nối mọi người ( như Zuckerberg đã làm với Facebook) hay chế tạo bản đồ số (như GPS) và kiếm được những khoản tiền khổng lồ ?

Và dù điều đó có không xảy ra, bỏ một chút thời gian mỗi ngày để làm thứ mình thích cũng vô cùng quan trọng, nó khiến chúng ta cảm thấy thực sự thư giãn và tăng tính sáng tạo, từ đó tiếp thêm năng lượng cho mọi mặt của cuộc sống.

TCCL

5 Bài Học Cuộc Sống

Bài số 1: Bài học về sự tự giác


Xưa thật là xưa, có một ông Vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một tảng đá lớn nằm chắn ngang đường đi. Xong, ông nấp vào một bụi cây gần đấy và theo dõi.

Lần lượt ông ta thấy, những thương nhân giàu có đi qua, rồi đến những cận thần của ông đi qua, nhưng không ai có ý định xê dịch tảng đá sang bên nhường chỗ cho lối đi cả, họ chỉ lẩm nhẩm đổ lỗi cho nhà Vua vì đã không cho người giữ sạch sẽ con đường.

Một lúc sau, nhà Vua nhìn thấy một người nông dân đi tới với một xe rau cồng kềnh nặng trĩu. Nhìn thấy tảng đá, người nông dân liền ngừng xe và nhảy xuống đất, cố hết sức mình ông ta đã đẩy được tảng đá sang bên kia vệ đường. Vừa làm ông ta vừa lẩm bẩm: "Thật không may nếu có ai đó không thấy mày và vấp phải, chắc là sẽ đau lắm đây". Xong đâu đấy, người nông dân quay trở lại xe để tiếp tục đi tiếp, thì bỗng nhìn thấy một bao tiền to đùng đặt ngay chỗ mà ông đã di chuyển tảng đá. Đó là một một món quà của Đức Vua cho người nào dịch chuyển được tảng đá.

Câu chuyện của người nông dân này đã giúp chúng ta nhận ra một điều quý giá mà rất nhiều người trong chúng ta không bao giờ nhận thấy: Vật cản đôi khi cũng có thể là một cơ hội tốt.

Bài số 2: Bài học về sự quan tâm


Trong tháng thứ 2 của khoá học y tá, vị giáo sư của chúng tôi đã cho chúng tôi một câu hỏi hết sức bất ngờ trong bài thi vấn đáp...

Tôi đã lướt qua hầu hết các câu hỏi trong bài thi, và ngạc nhiên dừng lại ở câu hỏi cuối cùng: “Hãy cho biết tên người phụ nữ quét dọn trường học của chúng ta?”. Một câu hỏi không có trong chuyên môn, chắc đây chỉ là một câu hỏi đùa thôi. Tôi đã nghĩ vậy!

Thật ra, tôi đã nhìn thấy người phụ nữ đó vài lần. Cô ấy cao, tóc sẫm màu và khoảng chừng 50 tuổi nhưng làm sao mà tôi có thể biết được tên cô ta cơ chứ? Tôi đã kết thúc bài làm của mình với câu cuối cùng bị bỏ trống.

Cuối giờ kiểm tra, một sinh viên đã hỏi vị giáo sư rằng: “Liệu ông có tính điểm cho câu hỏi cuối cùng kia không?”, ông ta trả lời: “Chắc chắn rồi”, rồi ông nói tiếp: “Trong công việc, các em sẽ gặp rất nhiều người, tất cả họ đều quan trọng, họ xứng đáng được nhận sự quan tâm của các em, dù chỉ là một nụ cười hay một câu chào”.

Tôi đã không bao giờ quên bài học đó trên mỗi bước đường đời của mình sau này, và tôi cũng không bao giờ quên tên của người phụ nữ đó, cô Dorothy.

Bài số 3: Bài học về sự giúp đỡ


Trong một đêm mưa bão bất thường trên đường phố Alabama vắng vẻ, lúc đó đã 11h30 khuya, có một bà lão da đen vẫn cứ mặc cho những ngọn roi mưa quất liên hồi vào mặt, cố hết sức vẫy vẫy cánh tay để xin đi nhờ xe.

Một chiếc xe chạy vút qua, rồi thêm một chiếc xe nữa, không ai để ý đến cánh tay dường như đã tê cứng vì lạnh cóng. Mặc dù vậy, bà lão vẫn hy vọng và vẫy chiếc xe kế tiếp. Một chàng trai da trắng đã cho bà lên xe. (Mặc cho cuộc xung đột sắc tộc 1960). Bà lão trông có vẻ rất vội vã, nhưng cũng không quên cám ơn và ghi lại địa chỉ của chàng trai.

Bảy ngày trôi qua, cánh cửa nhà chàng trai tốt bụng vang lên tiếng gõ cửa. Chàng trai ngạc nhiên hết sức khi thấy một cái tivi khổng lồ ngay trước cửa nhà mình. Một lá thư được đính kèm, trong đó viết: "Cảm ơn cháu vì đã cho bà đi nhờ xe vào cái đêm mưa hôm ấy. Cơn mưa không những đã làm ướt sũng quần áo mà nó còn làm lạnh buốt trái tim và tinh thần của bà nữa. Rồi thì lúc đó cháu đã xuất hiện như một thiên thần. Nhờ có cháu, bà đã được gặp người chồng tội nghiệp của mình trước khi ông ấy trút hơi thở cuối cùng. Một lần nữa bà muốn cảm ơn cháu đã không nề hà khi giúp đỡ bà."

Cuối thư là dòng chữ: “Chân thành - Bà Nat King Cole”.

Bài số 4: Bài học về lòng biết ơn


Vào cái thời khi mà món kem nước hoa quả còn rất rẻ tiền, có một câu chuyện về cậu bé 10 tuổi thế này:

Ngày nọ, Jim - tên của cậu bé - sau một hồi đi qua đi lại, ngó nghiêng vào cửa hàng giải khát đông nhất nhì thành phố, nơi có món kem nước hoa quả mà cậu rất thích, mạnh dạng tiến lại gần cái cửa, đẩy nhẹ và bước vào. Chọn một bàn trống, cậu nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và đợi người phục vụ đến.

Chỉ vài phút sau, một người nữ phục vụ tiến lại gần Jim và đặt trước mặt cậu một ly nước lọc. Ngước nhìn cô phục vụ, cậu bé hỏi: “Cho cháu hỏi bao nhiêu tiền một đĩa kem nước hoa quả ạ?”. “50 xu“, cô phục vụ trả lời. Nghe vậy, Jim liền móc trong túi quần ra một số đồng xu lẻ, nhẩm tính một hồi, cậu hỏi tiếp: “Thế bao nhiêu tiền một đĩa kem bình thường ạ?”. “35 xu”, người phục vụ vẫn kiên nhẫn trả lời cậu bé mặc dù lúc đó khách vào cửa hàng đã rất đông và đang đợi cô. Cuối cùng, người nữ phục vụ cũng mang đến cho Jim món kem mà cậu yêu cầu, và sang phục vụ những bàn khác. Cậu bé ăn xong kem, để lại tiền trên bàn và ra về.

Khi người phục vụ quay trở lại để dọn bàn, cô ấy đã bật khóc khi nhìn thấy 2 đồng kẽm (1 đồng bằng 5 xu) và 5 đồng xu lẻ được đặt ngay ngắn trên bàn, bên cạnh 35 xu trả cho đĩa kem mà Jim đã gọi - Jim đã không thể có món kem nước hoa quả mà cậu ấy thích bởi vì cậu ấy chỉ có đủ tiền để trả cho một đĩa kem bình thường và một ít tiền boa cho cô.

Bài Học Số 5: Bài Học Về Sự Hy Sinh


Đã lâu lắm rồi, nhiều năm đã trôi qua, khi tôi còn là tình nguyện viên tại một bệnh viện, tôi có biết một cô gái nhỏ tên Liz - cô ấy đang mắc phải một căn bệnh rất hiểm nghèo.

Cơ hội sống sót duy nhất của cô là được thay máu từ người anh trai 5 tuổi của mình, người đã vượt qua được cơn bạo bệnh tương tự một cách lạ thường nhờ những kháng thể đặc biệt trong cơ thể. Bác sĩ đã trao đổi và giải thích điều này với cậu bé trước khi yêu cầu cậu đồng ý cho cô em gái những giọt máu của mình. Lúc ấy, tôi đã nhìn thấy sự lưỡng lự thoáng qua trên khuôn mặt bé nhỏ kia. Cuối cùng, với một hơi thở thật sâu và dứt khoát cậu bé đã trả lời rằng: “Cháu đồng ý làm điều đó để cứu em cháu”.

Nằm trên chiếc giường kế bên em gái để thuận tiện hơn cho việc truyền máu, cậu bé liếc nhìn em gái và đôi mắt ngời lên niềm vui khi thấy đôi má cô bé hồng lên theo từng giọt máu được chuyền sang từ người cậu. Nhưng rồi, khuôn mặt cậu bỗng trở nên tái xanh đầy lo lắng, cậu bé ngước nhìn vị bác sĩ và hỏi với một giọng run run: “Cháu sẽ chết bây giờ phải không bác sĩ?” Thì ra, cậu bé non nớt của chúng ta đã nghĩ rằng: cậu ta sẽ cho cô em gái tất cả máu trong người mình để cứu cô ấy và rồi cậu sẽ chết thay cô.

Bạn thấy không, sau tất cả những hiểu lầm và hành động của mình, cậu bé đã có tất cả nhờ đức hy sinh...

Cuộc sống có câu: “Hãy cho đi thứ bạn có, rồi bạn sẽ được đền bù xứng đáng”.

Sưu tầm

Popular Posts