Showing posts with label Diễn đàn Truyện online. Show all posts

download truyện Monster - Urasawa Naoki





Bộ truyện thuộc thể loại viễn tưởng,trinh thám pha lẫn tâm thần học và kinh dị như chính cái tên của nó. Bộ truyện bắt đầu được vẽ từ 1994 và hoàn tất vào tháng 12 năm 2001. Và chính nó cũng là một trong các tác phẩm nổi tiếng của Urasawa Naoki.
Mình cũng chỉ ba hoa được từng này về sự thành công của bộ truyện thôi chứ không tham khảo nhiều để nói được hơn nữa.
Dĩ nhiên là tiếp sau mình xin được giới thiệu vài nét sơ qua về nội dung truyện và mong sau khi đọc xong thì có ai đó sẽ dành ra chút chút thời gian để đọc qua bộ này:
Truyện kể về hành trình của một bác sĩ ngoại người Nhật tên là Tenma. Giỏi giang làm việc trong một bệnh viện đầu ngành sọ não, bố vợ tương là giám đốc bệnh viện, vị hôn phu đẹp... cuộc sống có vẻ sẽ là đẹp như mơ theo một cách phiến diện nào đó. Nhưng sự thật tồn tại trong cuộc sống lộng lẫy đó là sự chà đạp lên quyền lợi, sinh mạng của các cá nhân bé nhỏ khác trong xã hội. Một suy nghĩ đã lóe lên trong vị bác sĩ trẻ của chúng ta vào một đêm định mệnh: cùng một lúc tính mạng vị thị trưởng quyền cao chức trọng với một cậu bé vô ích lợi được đặt lên bàn cân của anh, Tenma. Và trong phút chốc vị bác sĩ đã quyết định đi theo con đường mà một vị bác sĩ chân chính được dạy mặc cho chỉ thị ở trên của vị giám đốc. "Không có sự khác nhau giữa các mạng người" "Các người đều sai, nghĩa vụ của người bác sĩ là cứu sống mạng người""tôi không sai" là những câu nói nghẹn ngào của vị bác sĩ trẻ khi bị sự lấm lem của tiền bạc và chính trị chà đạp lên đạo đức của chính mình. Một ngày, tin về những cái chết liên tiếp của những con người đã chà đạp lên niềm tin của anh xuất hiện, cậu bé mà anh quyết định cứu sống đêm hôm đó biến mất cùng cô chị gái song sinh của mình. Tất cả như đều có lợi cho anh và liệu đó có phải là một kết thúc đẹp như mơ về cái thiện rồi sẽ thắng cái ác.
Nhưng đó mới chỉ là sự mở đầu cho câu chuyện thực sự của vị bác sĩ Tenma 9 năm sau. Tình cờ trong một lần đuổi theo một phạm nhân đang được mình chữa trị, vị bác sĩ gặp lại câu bé trong hình hài một thanh niên trẻ với khuôn mặt thiên thần nhưng ẩn trong là cả một con "quái vật" đáng ghê rợn. Và cuộc gặp gỡ đó đã làm cho vị bác sĩ nghĩ liệu việc cứu đứa bé đó ra khỏi lưỡi hái thần chết đêm hôm đó là một quyết định đúng hay sai. Quyết tâm đi tìm ra câu trả lời và sự thật ẩn dấu trong câu chuyện của cậu bé, vị bác sĩ từ bỏ vị trí là một bác sĩ đầu ngành sọ não dấn thân vào một cuộc chiến không rõ kết thúc.
Địa điểm diễn ra câu chuyện không nằm nhiều ở Nhật Bản nữa mà tập trung ở Đức và Prague(thủ phủ của nước cộng hòa séc cũ). Theo bước chân người bác sĩ này người ta phát hiện ra mỗi con người đều ẩn chứa trong mình những mảng đen tâm hồn, những con quái vật mà bình thường không lộ mặt. Và với bộ óc thiên tài nhưng mang trái tim của địa ngục, những kẻ xấu móc ra trong các nhân vật những mảng tối nhất đó và khiến chúng che phủ đi lý trí của con người khiến cho họ rơi vào vực sâu tội ác.
Truyện bao hàm nhiều câu chuyện nhỏ, như những mắt xích trong một sợi dây, tách riêng ra thì không có liên quan nhưng khi để gần và xâu lại với nhau mới thấy các mối liên quan giữa chúng. Các bí mật được giấu kĩ đến nỗi khi bắt được nó người ta cứ ngỡ nếu bóc ra chỉ nhỏ như lòng bàn tay nhưng thực sự lại có thể đè chết cả người bóc nó.
Hơn thế đọc truyện bạn cũng thấy khá thích thú vì được biết thêm về lịch sử, các dẫn chứng được đưa ra trong truyên: sự sụp đổ của bức tường Berlin… được coi là khá chính xác; đồng thời tìm thấy trong đó kích thích,hiếu kì trong tìm hiểu về lĩnh vực tâm thần học (mà đặc biệt là lĩnh vực nghiên cứu tâm lý tội phạm ). Và hơn hết mục đích khi giới thiệu về bộ truyện này chứ không phải là bộ truyện khác là vì nó phác lên một hình ảnh đẹp của những con người bác sĩ nhưng lại không quá xa rời với thực tiễn.
Nói thêm chút về vấn đề kinh dị trong truyện:tuy không mang hình ảnh chém giết ghê rợn mà nhiều truyện kinh dị vẫn làm, không có những hình ảnh về những con quái vật dị dạng, ghê tởm,người ngoài hành tinh…những thứ đại loại như thế nhưng vẫn làm người ta có một cảm giác lạnh sống lưng khi nghĩ về. Nó đem lại cho người ta một sự ám ảnh kể cả khi đã gập cuốn truyện lại.
Cuộc hành trình của bác sĩ Tenma đã diễn ra thế nào, những ngóc ngách đen tối hay những màng màu tươi sáng trên đó của tâm hồn con người đã được tác giả hé lộ ra sao. Có lẽ phải để bạn tự mình khám phá....

[DOWNLOAD]

Download : Hikaru - Kì thủ cờ vây





Nội dung: Shindo Hikaru, trong một lần tìm đồ đạc trong nhà kho đã phát hiện ra một bàn cờ vây, và bỗng cậu nghe thấy một giọng nói, một hồn ma xuất hiện và nhập vào người cậu. Anh ta tự xưng là Fujiwara Sai, thầy dạy cờ vây cho Nhật hoàng thời Heian, do bị vu oan trong một trận cờ nên anh bị mất danh dự và trâm mình tự vẫn, nhưng linh hồn anh vẫn chưa siêu thoát và nhập vào bàn cờ, chờ đợi một người có thể đánh thức anh, chỉ có Nước đi thần thánh (Kami no Itte) mới có thể giải phóng được anh. Được sự chỉ bảo và hướng dẫn của Sai, Hikaru bước vào những trận đấu cờ vây quyết liệt và sôi nổi, tất cả nhằm có được Nước đi thần thánh

      Download : Hikaru - Kì thủ cờ vây

      Password : chiaseit.vn

Xem thêm: http://kenhdaihoc.com/forum/showthread.php?t=3554

Bộ sưu tập truyện cười về "Học sinh - Sinh viên" hay nhất

Đứng nhất

Con: Bố ơi! Hôm nay thầy bảo con đứng nhất lớp.

Bố: Giỏi! Thầy bảo con học giỏi nhất hả?

Con: Dạ không, thầy bảo con hay ngủ gật nhất, hay bị điểm kém nhất ạ.

Bố: ??!


o O o


Thầy: Nhà em có mấy anh chị em?

Trò: Dạ! Nhà em có 5 anh chị em. Đầu tiên là em, sau đó đến em em, em rồi đến em em em, rồi đến em em em em, cuối cùng là em em em em em ạ!

Thầy: ?!?


Các loại sâu

Trong lớp, cô đang giảng bài thấy Tí đang ngủ, cô gọi dậy…

Cô giáo: Tí! Một số lòai sâu có hại như sâu đục than, sâu cuốn lá…sâu gì nữa?

Tí: Thưa cô! Sâu răng ạ!


o O o


Thầy: Tục ngữ có câu: "Có công mài sắt có ngày nên kim". Các trò về suy nghĩ, phân tích và lấy ví dụ thực hành mai nộp cho thầy.

Thầy: Tèo! Em làm gì vậy?

Tèo: Thưa thầy. Con đang mài cây sắt để kịp ngày mai nộp cho thầy cái kim ạ.


o O o


Áo dài: nhìn ông là tôi đoán tương lai ông sẽ là bậc thầy về sử dụng phao cứu sinh.

Mày râu mặt mày rạng rỡ: Vậy ư!

Áo dài: Ừ thì cứ nhìn ông sử dụng phao trong giờ kiểm tra thì tui đoán ra ngay!

Thi vấn đáp

Một sinh viên phải trả thi trong hội đồng. Giáo sư hỏi:

- Các-mác mất năm nào?

- Các-mác đã mất! Một phút mặc niệm để tưởng nhớ đến Người!

Cả hội đồng đứng dậy tưởng niệm một phút. Giáo sư hỏi tiếp:

- Lê-nin mất năm nào?

- Lê-nin mất, nhưng sự nghiệp của Người vẫn còn sống mãi. Ðể tưởng nhớ người lãnh đạo vĩ đại của giai cấp Cộng sản, 5 phút mặc niệm bắt đầu.

Cả hội đồng đứng dậy, mặc niệm. Giáo sư thì thầm với hội đồng:

- Thôi cho nó 3  điểm đi, không nó bảo chúng ta hát "Quốc tế ca" thì chẳng có ai ở đây thuộc lời đâu!

 - 3 điểm là điểm trung bình theo thang điểm của Nga.


Thưởng

Mày râu và áo dài đi xe máy song song nhau, áo dài nói:

- "Ông" có dám bỏ cả hai tay ra khi đang điều khiển xe không?

- Hả... tui chỉ dám khi đi xe đạp, nhưng nếu tui bỏ cả hai tay ra bây giờ thì "bà" mất gì nào?

- Tui sẳn sàng thưởng cho "ông" một món quà cực kỳ có ý nghĩa.

- Cái gì vậy chứ?

- Một bộ áo quan!

- Trời!

Nay tắm

AD: Bình sao chạy hối hả vậy?

MR: Thì chạy theo Lan nè!

AD: Có chi hông?

MR: Lan nè! Cho Bình "nay tắm" nhe?

AD: Lan không cho Bình tắm đâu mà sao Bình hỏi kỳ vậy?

MR: Không phải vậy.

AD: Vậy chớ là sao?

MR: “Nay tắm" là "nắm tay" đó mà!

AD: Cái gì?...


Logic học

Trong tiết logic học, giáo sư nói sinh viên:

- Ví dụ nhé, nhà em nuôi có con bò nào không?

- Có ạ...

- Vậy theo logic, nhà em có một đồng cỏ, đúng không nào?

- Đúng ạ!

- Vẫn theo logic, em có một căn nhà bên đồng cỏ?

- Ôi, đúng ạ!

- Vì em có ngôi nhà tuyệt thế, chắc là em sẽ có tiền rủng rỉnh đôi chút?

- Dĩ nhiên thưa thầy!

- Và vì thế, theo logic em sẽ có bạn gái?

- Thật tuyệt, chính xác thế...

- Và vì em có bạn gái, suy ra em không phải dân đồng tính luyến ái...! Đó là logic!

Quá thích về môn logic này, chàng sinh viên chạy đi tìm bạn để khoe:

- Này, nhà mày có con bò nào không?

- Không!

- Theo logic... vậy có lẽ là mày bị đồng tính luyến ái!

- ??!

Ai là huấn luyện viên?

Trong một lần tham gia hội thi thể dục thể thao do trường tổ chức. Hai chị em Hà và Nam cùng đạt giải nhất môn chạy cự li 100m nam nữ.

Phóng viên tìm đến phỏng vấn:

- Xin hai em cho biết, ai tập luyện và hướng dẫn cho các em chạy?

- Dạ, hổng có ai tập cho các em hết trơn á!

- Sao các em đều về nhất trong cuộc thi hay quá vậy?

- Dạ... tại vì ngày nào ba em cũng xỉn, mà xỉn vô là ổng rượt cả nhà chạy có cờ. Riết rồi quen nên tụi em chạy nhanh vậy á.

- Nếu má em mà đi thi, má em còn chạy nhanh hơn- đứa em chen vô.

Phóng viên: - ???!

Tại sao sinh viên thi rớt

Một năm chỉ có 365 ngày, nhưng một năm điển hình của sinh viên thì:

1. Trừ những ngày thứ 7 - 52 ngày thứ 7 trong một năm, ai cũng biết là ngày này để sinh viên chúng ta nghỉ ngơi, "khám phá thế giới", vậy là 365 - 52 còn lại 313 ngày.

2. Kỳ nghỉ hè - 50 ngày tiếp theo. Thời tiết nóng, ai mà học được cơ chứ, tắm biển và đi chơi mới là nghỉ hè. Suy ra, còn lại 263 ngày.

3. 8 giờ ngủ nghê mỗi ngày, cộng lại hết thành ra là mất 30 ngày trong năm, nghĩa là còn lại 141 ngày.

4. Mỗi ngày dành 1 giờ cho chơi thể thao, đi chơi, thư giãn (rất tốt cho sức khoẻ), nghĩa là một năm mất 15 ngày, còn lại 126 ngày.

5. 2 giờ trong ngày cho ăn uống và những thú ẩm thực khác (có hơi ít cho các chị em không nhỉ?), vậy một năm là 30 ngày, số ngày còn lại là 96.

6. Mất mỗi ngày thêm 1 giờ cho giao tiếp nói chuyện với mọi người (lại đánh giá thấp chị em rồi đấy), một năm là 15 ngày, số ngày còn lại là 81 ngày.

7. Số ngày dành cho những kỳ thi, kiểm tra mỗi năm: Ít nhất là 35 ngày, số ngày còn lại là 46.

8. Những kỳ nghỉ lễ, lễ hội trong năm (Giáng sinh, Tết, 1-5...) khoảng 40 ngày, nghĩa là còn 6 ngày.

9. 3 ngày cho ủ ê buồn bã trong năm (chưa kể hội những người đang yêu, cả tuần là còn ít), còn 3 ngày.

10. Xem phim truyện, sách báo nhẹ nhàng mỗi ngày vài mươi phút, mất toi một năm hết 2 ngày, còn lại 1 ngày.

11. Ngày còn lại đúng ngay ngày sinh nhật bạn, sao bạn lại có thể học được ngày đấy cơ chứ???

Giờ thì chúng ta đã hiểu tại ra một chân lý: Làm sao sinh viên có thể KHÔNG trượt được cơ chứ!!!


Bộ xương...

Một bộ xương người rời nghĩa địa lang thang ngoài đường thì gặp một bộ xương khác bèn hỏi:

- Cậu chết năm nào vậy?

- Tớ chết đói năm Ất Dậu.

Đang nói chuyện thì có bộ xương nữa đi tới.

- Cậu chết năm nào vậy?

- Tớ chết vì thiên tai.

Ba bộ xương cùng nhau đi tiếp, được một lúc thì gặp bộ xương thứ tư.

- Trời đất! Cậu chết năm nào mà bộ dạng tả tơi vậy?

- Đừng có trù ẻo tôi - “Bộ xương” kia cáu - tôi đang sống sờ ra đấy.

- Vậy cậu làm nghề gì?

- Sinh viên năm cuối, tôi vừa đi gia sư về!


Thương binh Từ Hải

Trong giờ giảng văn ở trường Đại học Tổng hợp, giáo sư hỏi nữ sinh viên A:

- Chị hãy cho nhận xét về nhân vật Từ Hải trong truyện Kiều của Nguyễn Du?

- Thưa giáo sư. Nữ sinh viên A trả lời

- Từ Hải là một thương binh ạ!

- Sao lại thế? - Giáo sư ngạc nhiên hỏi.

- Dạ thưa... chả là Nguyễn Du viết về Từ Hải: "Một tay gầy dựng cơ đồ..."!

Từ đồng nghĩa

Tiết văn, cô giáo đang ôn tập cho cả lớp về từ đồng nghĩa.

Cô: Các em cho cô biết từ "bàn ủi" còn gọi là gì nào ?

Học sinh: Thưa cô "bàn là" ạ !

Cô: Tốt lắm, chữ "là" cũng có nghĩa là "ủi", chẳng hạn : "Tôi là quần áo" nghĩa là "Tôi ủi quần áo". Bây giờ em nào cho cô ví dụ khác.

Một học sinh nhanh nhẩu giơ tay và trả lời:

- Thưa cô "Mẹ em là bác sĩ" nghĩa là "Mẹ em ủi bác sĩ".

Cô: ? ! ?

Tội lừa dối

Trong buổi thi về luật hình sự:

- Anh hãy cho biết, thế nào là sự lừa dối?

- Thưa giáo sư, điều đó sẽ xảy ra khi thầy cho tôi rớt.

- Nghĩa là sao? Hãy giải thích cụ thể?

- Theo bộ luật hình sự thì lừa dối là tội của những kẻ chuyên dựa vào việc người khác không biết nhằm gây thiệt hại cho người ta, thưa giáo sư!

Người dũng cảm nhất

Tí đi học về hỏi bố là bộ đội nghỉ phép

Tí: Bố ơi có phải bộ đội là người dũng cảm nhất không?

Bố: đúng rồi con ạ

Tí: Vậy sáng mai đi họp phụ huynh cho con nhé. Chiều nay trên lớp cô gọi con lại bảo: "Người đi họp phụ huynh cho em ngày mai phải là người dũng cảm mới dám nghe sự thật về em đấy"

Bố: ???

Chắc chắn!

Trong lớp học, cô giáo đang giảng bài.

Cô giáo: Người khôn ngoan luôn luôn biết nghi ngờ, còn kẻ ngu dốt thì lúc nào cũng tuyên bố chắc chắn.

Học sinh: Thưa cô! Cô tin chắc chứ?

Cô giáo: Chắc chắn.

Chẳng nghe thấy gì cả

Thầy giáo trẻ hỏi học sinh:

- Ai đã hái trộm táo của trường và còn làm gãy cả cành?

- (Im lặng)

- Thầy cao giọng hỏi đầy vẻ ám chỉ: Nào Peter, em có biết không?

- Thưa thầy, em ngồi ở cuối lớp nên chẳng nghe thấy thầy hỏi gì ạ.

- Em nói thế nào ấy chứ. Thôi được rồi, tôi sẽ có cách kiểm tra. Bây giờ em hãy thử hỏi tôi một câu gì đó, xem tôi có nghe rõ không?

- Vâng ạ, xin thầy hãy nói xem, hôm qua ai đã hôn chị gái em ở dưới gốc cây sồi già?

- Peter, em nói rất đúng. Thầy chẳng nghe thấy em hỏi gì cả.

Bao nhiêu cái?

Một sinh viên kiến trúc đi thi vấn đáp. Thầy giáo hỏi tất cả các câu hỏi dễ nhất rồi mà anh ta vẫn không trả lời được.


Thôi thì dù sao cũng là trò mình, thầy hỏi nốt câu cuối:

- Thế theo cậu thì trong phòng này có bao nhiêu cái bóng đèn?

Trò ngẩng đầu lên đếm, không thiếu cái nào:

- Thưa thầy, có 4 cái!

Thầy lắc đầu rút từ trong cặp ra một cái bóng đèn và nói:

- Cậu đếm thiếu, thôi hẹn gặp lại ngày thi lại nhé!

Ðến kỳ thi lại, cũng chẳng khá hơn lần trước, sinh viên kiến trúc nọ vẫn tịt ngòi trước tất cả các câu hỏi. Thầy đành chiếu cố câu hỏi như cũ:

- Thế theo cậu thì trong phòng này có bao nhiêu cái bóng đèn?

Lần này, quả thật anh chàng rất tự tin trả lời ngay:

- Thưa thầy, có 5 cái bóng đèn!

Vị giáo sư lắc đầu:

- Cậu lại đếm sai, hôm nay tôi không mang cái nào cả nên chỉ có 4 cái thôi!

Sinh viên nọ đáp ngay:

- Nhưng mà em mang! (vừa nói vừa rút ra trong túi quần 1 cái bóng đèn).

Trà trộn vào đám đông

Một sinh viên đến muộn giờ thi viết. Sau khi cố nài nỉ ông giám thị, cậu ta được chấp nhận vào thi với lời cảnh cáo nghiêm khắc rằng sẽ không nhận bài nộp trễ sau 5 phút. Hết giờ, cậu sinh viên kia lên nộp bài chậm 15 phút và bị giám thị từ chối thẳng thừng. Cậu vẫn gan lì tiến sát đến bàn giáo viên và hỏi:

- Thầy có biết em là ai không?

- Dĩ nhiên là không.

- Chẳng nhẽ thầy không nhớ nổi cả tên em ư?

- Không biết! Và tôi cũng chẳng cần phải biết em là ai - ông thầy mỉa mai, không thèm nhìn cậu sinh viên.

- Vậy thì xin lỗi thầy nhé! - cậu ta nhanh tay nhét bài của mình vào giữa xấp bài trên bàn và biến khỏi phòng.

Logic "củ chuối"

Theo phương pháp của giáo viên tiểu học, thường rút ra bài học qua mỗi câu chuyện như: "Chớ có đùa với chú em khi ông ấy đã uống rượu"; "Không nên tính số gà trước khi trứng nở" hay "Đừng để tất cả trứng vào chung một rổ".


Trong tiết học đầu năm, cô giáo tiểu học yêu cầu mỗi học sinh kể một chuyện và rút ra bài học từ câu chuyện ấy.

Andrey là người xung phong kể đầu tiên:

- Ba em là chủ trang trại. Hàng tuần nhà em cho trứng gà vào rổ mang ra chợ bán. Một hôm chúng em bị đụng xe, trứng vỡ sạch. Bài học là: Đừng để tất cả trứng vào chung một rổ.

Đến lượt Billy:

- Cha em cũng là chủ nông trại, Một lần chúng em đặt 12 quả trứng gà vào máy ấp trứng, nhưng chỉ có 8 quả nở. Bài học là: Không nên tính số gà trước khi trứng nở.

Tức mình vì những bài học sâu sắc bị bạn biến tướng thành chuyện không đâu, Michelle kể:

- Trong chiến tranh, máy bay chở chú của em bị bắn hạ. Ông nhảy dù xuống một hòn đảo xa, trên người chỉ có một chai whisky nhỏ. Bị 12 tên địch vây bắt, ông uống hết nhẵn chai rượu rồi xông tới tiêu diệt cả 12 tên bằng tay không.

Cô giáo sốt ruột:

- Đó là câu chuyện, còn bài học là gì?

- Dạ bài học là: Chớ có đùa với chú em khi ông ấy đã uống rượu.

Chào cô. Bố em

Một học sinh nghỉ học không có lý do.

Tại sao hôm qua em không đi học, - Cô giáo hỏi.

- Thưa cô... vì em bị ốm ạ.

- Chậm nhất là ngày mai em phải đưa cô giấy của bố hoặc mẹ em.

- Vâng, thưa cô.

Hôm sau, học sinh đưa cô giáo tờ giấy có những dòng chữ sau đây: "Thưa cô giáo, con tôi nghỉ học hôm qua vì nó bị ốm. Chào cô. Bố em".


Thương người

AD đi thi nữ sinh thanh lịch. Giám khảo hỏi: Em tự thấy mình có ưu điểm gì?

AD: Dạ, em thấy em có lòng thương người...

Giám khảo: Cụ thể ra sao, em nói nghe coi?

AD: Dạ, cứ bạn nam nào nói thương em, là em thương lại liền hà!


o O o

Ác mộng


Mơ thấy vợ và cá sấu hoa cà...


- Dạo này tôi cứ mơ thấy vợ mình ôm một con cá sấu khổng lồ chực vồ lấy tôi...


- Thật là ác mộng.
- ... Da thì sần sùi, hai mắt lồi ra, miệng toang toác, răng thì lởm chởm...


- Chắc là cá sấu hoa cà đấy!


- Không, tôi chưa tả về con cá sấu!

Cái ghế

Một giáo sư triết học lập di ra một bài thi cho sinh viên. Cả lớp đã sẵn sàng chuẩn bị, giáo sư nhấc ghế của mình lên, đặt nó lên bàn và viết lên bảng: "Sử dụng tất cả những gì chúng ta đã học, bạn hãy chứng minh cái ghế này không tồn tại".

Các sinh viên cắm đầu cắm cổ viết. Có những sinh viên viết hơn 30 trang trong một giờ để cố gắng chối bỏ sự tồn tại của cái ghế. Chỉ có một thành viên của lớp đã đứng lên và kết thúc bài thi trong chưa đầy một phút.

Mấy tuần sau, điểm được công bố. Đa số sinh viên thất vọng vì không ai đạt điểm A, ngoại trừ anh chàng ra khỏi phòng thi sớm.

Mọi người kéo đến hỏi anh đã viết gì trong bài thi. Anh này trả lời: "Tôi chỉ viết vỏn vẹn hai từ: Ghế nào?"


Rất hợp lý

Hai sinh viên gặp nhau:

- Thằng Khánh vừa nhập viện đấy. Tao với mày mua bánh mì đến thăm nó nhé!

- Cái gì?

- Thế đến thăm người ốm người ta thường mang theo những gì?

- Thì cam, đường, sữa...

- Đấy! Bánh mì mà chấm sữa thì tuyệt! Mà nó thì khối đứa mang sữa tới thăm rồi, mang bánh mì đến là đúng điệu nhất!

o O o

Chữ bác sĩ
Một bác sĩ kê toa cho bệnh nhân nọ. Chữ ông ta viết khó xem tới mức bệnh nhân này đã dùng toa thuốc đó để đi xe buýt miễn phí trong hai năm, đi xem hát một lần, xem đá bóng một lần. Thậm chí anh này còn đưa nó cho sếp xem, khiến sếp tưởng là thư tay của ai đó nên vội tăng lương cho anh ta. Đặc biệt, con gái bệnh nhân đã chơi piano từ toa thuốc này mà được học bổng vào nhạc viện.

Sưu tầm


Xem thêm: http://kenhdaihoc.com/forum/showthread.php?t=3498


[Sưu tầm] Những câu nói hay về tình yêu

Có nhiều người dành cả đời mình chỉ để tìm kiếm một tình yêu đích thực. Có người chỉ mới quen qua vài ba câu chào vội vã đã yêu nhau. Tình yêu vốn dĩ là một thứ tình cảm kì lạ của con người, vừa lung linh vừa khó đoán. Bạn sẽ chẳng bao giờ có thể trả lời được rằng vì sao mình yêu người này nhưng lại từ chối người khác. Những lời giải thích đôi khi lại trở nên thừa thãi vì đơn giản yêu là yêu, thế thôi. Góc Suy Ngẫm sẽ không nói quá nhiều về tình yêu chỉ xin chia sẻ những câu nói hay về tình yêu và hy vọng, thông qua đó bạn sẽ tự rút ra một định nghĩa phù hợp cho chính mình.

Các bạn cũng có thể chia sẻ những câu nói hay khác dành cho tình yêu mà bạn biết bằng cách để lại nhận xét ở cuối bài viết.

Xem thêm
  • Yêu anh hơn cả tử thần - Tào Đình [Câu chuyện...
  • Bí Kíp Cưa Đổ Một Cô Gái - có link Downdoad và...
  • Em đến rồi đi, mang theo tất cả
  • Thời điểm nói chia tay
  • Nếu còn có kiếp sau, anh sẽ không bao giờ yêu em
  • Đàn ông thích phụ nữ ở điểm nào?
  • Con trai thích con gái ở điểm nào?
  • Điều bất ngờ cho em!
  • Ý nghĩa các món quà (Sưu tầm đầy đủ)
  • Bí ẩn của nụ hôn (Sưu tầm rất đầy đủ)
  • Có một ngày em hỏi anh rằng “Anh yêu em hay yêu cuộc sống của mình”, anh trả lời rằng “Anh yêu cuộc sống”. Thế là em bước đi nhưng em không bao giờ biết rằng em chính là cuộc sống của anh.

    Nếu anh là giọt nước mắt trong em, thì em sẽ khóc để anh lăn xuống chạm vào môi em. Nhưng nếu em là giọt nước mắt trong anh thì anh sẽ không bao giờ khóc bởi vì anh không muốn mất em.

    Bạn có thể mất một phút để cảm thấy thích một người, một giờ để mà thương một người, một ngày để mà yêu một người. Nhưng phải mất cả đời để quên một người.

    Khi bạn gặp được một người có ý nghĩa đối với bạn, nhưng bạn biết rằng người đó sinh ra không phải dành cho bạn thì cách tốt nhất là hãy để họ ra đi.

    Biển sẽ trở thành bức tường ngăn cách anh và em, bầu trời xanh chỉ còn là nỗi nhớ. Cuộc đời này anh nguyện tồn tại chỉ vì em và anh không bao giờ muốn biết mất em đau khổ như thế nào.

    Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào.

    Có thể chúng ta phải gặp một vài người nào đó, nhầm một vài lần như vậy trước khi gặp đúng người mình yêu, và bạn phải trân trọng vì điều đó.

    Sẽ rất buồn khi bạn gặp một ai đó mà bạn cho rằng vô cùng có ý nghĩa đối với bạn, chỉ để cuối cùng bạn nhận ra rằng tình cảm đó sẽ chẳng bao giờ được đáp lại và bạn là người phải ra đi. Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Ðiều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho mình.

    “Tình yêu không có lý do và mạnh hơn cả cái chết” – Thomas Mann

    Trao cho ai đó cả con tim mình không bao giờ là một sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại. Hãy để tình yêu lớn dần trong tim họ, nhưng nếu điều đó không xảy ra thì hãy hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong bạn.

    Trao cho ai đó cả con tim mình không bao giờ là một sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại. Hãy để tình yêu lớn dần trong tim họ, nhưng nếu điều đó không xảy ra thì hãy hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong bạn.

    Bạn sẽ không tìm thấy được người lý tưởng nếu bạn có thể sống với người đó. Nhưng bạn đã tìm được một người lý tưởng nếu bạn không thể sống thiếu người đó.

    Chẳng bao giờ xảy ra chuyện ta yêu mà người con gái không hề hay biết – ta tin rằng mình đã tỏ tình một cách rõ ràng bằng một giọng nói, một ánh mắt, một cái chạm tay nhẹ nhàng.

    Bạn đã yêu, đã nếm được mùi vị của ái tình..Đột nhiên, bạn thấy cái đẹp, sự hứng thú ở khắp nơi. Bạn không ngần ngại thể hiện tình yêu một cách say đắm, một cách dịu dàng, bằng ngôn từ và bằng sự im lặng. Và bạn thấy mình mạnh mẽ, khoan dung và đầy sinh khí.

    Cuộc sống thiếu tình yêu không phải là sống mà chỉ là sự tồn tại. Không thể sống thiếu tình yêu vì con người sinh ra có một tâm hồn để mà yêu.

    “Không có liều thuốc nào cho tình yêu ngoại trừ việc yêu nhiều hơn nữa” – Henry David Thoreau

    “Khi tình yêu cất lời, nó là tiếng nói của chúa trời làm cho thiên đường mơ mộng trong những giai diệu” – William Shakespeare

    Người ta có thể quyến rũ trái tim bằng sự gian dối, nhưng chỉ có thể chinh phục nó bằng sự chân thành.

    Có những khoảnh khắc trong cuộc đời khiến bạn nhờ người ta thật nhiều, đến nỗi bạn chỉ muốn chạy đến và ôm họ thật chặt . Hãy cho người đó biết bạn đă có suy nghĩ như thế!

    Chỉ khi bạn thật sự mong muốn ai đó được hạnh phúc, thậm chí hạnh phúc đó không phải dành cho bạn, bạn mới hiểu rằng bạn đã yêu người đó thật sự mất rồi.

    Tình yêu là một món quà – mà chỉ có thể đâm chồi nảy lộc khi được trao tặng đi.

    Tôi mong bạn có đủ hạnh phúc để trở lên ngọt ngào, có đủ thử thách để trở lên vững mạnh, có đủ nỗi buồn để bạn hiểu cuộc đời, có đủ niềm tin để bạn bước tới và có đủ tình yêu để dâng hiến cho đời.

    Anh cho em mượn bờ vai để em gục đầu khóc, mượn đôi tai để lắng nghe, đôi tay để em xiết chặt, đôi chân để đi cùng em. Nhưng anh không thể cho mượn trái tim mình vì nó đã thuộc về em mất rồi.

    Một điều đáng buồn trong cuộc sống là khi bạn gặp một người có nghĩa đối với bạn, để rồi cuối cùng nhận ra rằng họ sinh ra không phải để cho bạn và chỉ có thể để họ đi.

    Sưu tầm
    Hãy chia sẻ những câu nói hay về tình yêu khác mà bạn biết bằng cách để lại bình luận dưới bài viết này. Hãy để tình yêu rộng mở và khiến chúng ta xích lại gần nhau hơn.

    Cùng đọc và suy ngẫm cho những ai sắp dc yêu


    Cùng đọc và suy ngẫm cho những ai sắp dc yêu

    Cùng đọc và suy ngẫm cho những ai sắp dc yêu

    " Em... sẽ không làm bồ người khác nữa đâu "

    – Làm bồ của anh nhé!

    - – Làm bồ?

    - – Anh không đùa đâu, anh nói thật đấy.

    - – Ơ kìa, em có đùa đâu, em nói thật mà, ừ thì làm bồ. Thế làm bồ là như thế nào ạ?

    - – Làm tất cả những gì như em làm với người yêu, nhưng chỉ là bồ, không phải người yêu, thế thôi.

    - – Anh nói thật đấy à.

    - – Ừ anh nói thật

    - – Tại sao? Anh có người yêu rồi, em cũng thế, sao anh còn cần bồ làm gì?

    - – Vì anh thích em.

    - – Thích em, nhưng… À anh này, anh vừa phải thôi, anh đừng đưa em vào tròng, đừng nghĩ em trẻ con mà trêu em nhá. Em không bị anh lừa đâu.

    - – Anh không đùa, anh nói thật. Anh thích em, anh thoải mái khi ở bên cạnh em, cách nói chuyện của em khiến anh vui. Anh muốn gần em hơn. Anh có thể nói hết với em mọi thứ không dè dặt, không che đậy, ở bên em anh thật hơn, không phải chỉn chu như ở bên cạnh người yêu anh.

    - – À, em hiểu rồi. Làm bồ như một người bạn để chia sẻ chứ gì ạ. Em sẵn sàng. Em quý anh lắm, em cũng thấy rất thoải mái khi nói chuyện với anh.

    - – Còn nữa, làm bồ…sẽ giống như ở bên cạnh người yêu. Được ôm em, được hôn em…

    - – Vớ vẩn, không được. Sao anh lạ thế. Anh nói chuyện em chẳng hiểu gì cả. Nửa đùa nửa thật. Em chẳng thích thế này đâu.

    - – Anh thích em, thích được chăm sóc em như người yêu em, được em nũng nịu, được vỗ về em mỗi lúc em buồn. Được chạm khẽ vào tay em, và hơn thế nữa…

    - – Thôi anh đừng nói nữa, coi như em chưa nói chuyện với anh hôm nay. Anh suy nghĩ lại đi. Em bắt đầu ghét anh rồi đấy. Chào anh.

    Trang đập mạnh chiếc điện thoại xuống mặt bàn, giận dữ và bối rối, cô chẳng hiểu sao hôm nay Tùng lại nói những điều như thế.

    **********

    Hai tháng quen nhau, một thời gian chưa lâu nhưng đối với Trang, Tùng như một người anh lớn, rất đỗi thân thiết và tâm lý. Chu đáo trong từng cử chỉ, biết quan tâm và lắng nghe cô hơn một người bạn, sẵn sàng đưa cô đi chơi hay gọi điện cho cô những lúc cô buồn. Tất cả đều khiến Trang tin tưởng và quý mến anh. Còn đối với Tùng thì khác, ngay từ lần đầu tiên gặp Trang, ánh mắt trong veo, đôi môi đỏ mọng và cách nói chuyện thông minh của cô đã thực sự hấp dẫn anh, Trang như một ẩn số bắt buộc Tùng phải đi khám phá. Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở sự quý mến và niềm đam mê vì cả Tùng và Trang đều đã có người yêu. Mọi chuyện sẽ trở nên đơn giản hơn nếu Tùng không thích Trang đến như vậy.

    - – Alo

    - – Em đây, Trang đây.

    - – Uh! Anh biết mà, sao vậy em, hết giận anh rồi hả, giận lâu dữ vậy trời. Coi như anh chưa nói gì nhé.

    - – Vâng

    - – Anh vui vì em gọi điện lại cho anh đấy cô bé ạ. Dạo này em sao rồi?

    - – Em vẫn bình thường anh ạ.

    - – …

    - – Uh, em có chuyện gì hả, giọng em buồn quá.

    - – Không …có gì đâu anh, em chỉ muốn gọi cho anh thôi…Thế thôi anh nhé, em chào anh.

    Tít tít…

    Ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra Tùng vội vàng bấm số gọi lại cho Trang, chắc chắn cô bé có chuyện rồi, lạ lắm, mọi ngày cứ líu lo sao hôm nay lại ít nói thế.

    - – Trang hả em, em có chuyện buồn đúng không? Kể cho anh nghe đi? Sao lại giấu anh thế?

    - – …Anh ơi… – Giọng Trang run lên, những tiếng nấc nghẹn ngào phát ra.

    - – Ừ anh đây, anh vẫn nghe em nói đây.

    - – Không có gì đâu anh ạ…. em với anh Nguyên, chia tay rồi.

    - – Sao lại thế? Anh không hiểu.

    - – Anh ấy phản bội em, anh ý có người yêu khác rồi anh ạ.

    - – Có chắc không em? Em nói chuyện với Nguyên chưa? Phải bình tĩnh em ạ, em nên tin người yêu em.

    - – Anh ý bảo người ấy chỉ là bạn, là bạn mà có thể ôm, có thể hôn được hả anh?

    Trang hét lên, những cảm xúc bấy lâu cô kìm nén vỡ òa, cô không muốn tin vào những gì mình chứng kiến nhưng tất cả là sự thật. Cô bị người yêu phản bội. Người mà ai cũng cho rằng anh ý hiền lành và trung thực dối lừa cô. Cô đau đớn và uất hận, cô căm thù con người lấy đi niềm tin vào tình yêucủa cô. Cô muốn trả thù.

    **********

    Lặng đi một hồi lâu để lắng nghe tiếng khóc của Trang, Tùng cảm thấy một nỗi buồn tê tái. Anh thương Trang, anh muốn ở bên cạnh cô, ôm cô vào lòng.

    - – Em nín đi, đừng khóc cho một người không đáng như thế nữa.

    - – …

    - – Vâng, em nín….Từ ngày mai… anh làm bồ của em nhé.

    - – Bồ ư, anh bảo anh đùa mà, quên chuyện ấy đi, anh coi em như em gái, bất cứ lúc nào em cần, anh sẽ ở bên em. Đừng nhắc đến chuyện hôm trước nữa em nhé. Anh đùa thôi mà.

    - – Nhưng em không đùa, em nói thật. Em cần. Em không muốn cô đơn.

    - – Thì anh vẫn ở bên cạnh em mà, anh sẽ lấp đi khoảng trống của em, được chưa cô bé.

    - – Không, thế chưa đủ, em muốn được đi chơi với anh như một người yêu. Được chăm sóc cho anh như với người yêu em. Được ôm và hôn anh khi nào em muốn.

    - – Em…em lấy anh ra để trả thù Nguyên hả?

    - – Không… – Trang ngập ngừng.

    - – Đừng suy nghĩ như thế nữa em nhé, em ngủ đi. Mai anh sẽ qua đưa em đi chơi. Đừng khóc nữa, anh sẽ ở bên em. Em gái bé nhỏ ạ.

    - – Vâng, anh ngủ ngon.

    Lần này, Tùng là người dập máy trước. Anh hiểu cảm giác của Trang, anh biết cô nói như vậy để trả thù Nguyên, anh hơi chạnh lòng, nhưng thực sự anh thấy vui và đến chính bản thân anh cũng không thể lý giải được điều này.

    7 giờ tối hôm sau.

    - – Em muốn đi đâu?

    - – Đi xem phim được không ạ?

    - – Ừ được.

    - – Anh có sợ chị Linh nhìn thấy anh với em đi cùng nhau không?

    - – Sợ gì hả em, Linh hiểu mà, anh cũng kể với Linh về em. Linh bảo quý em lắm đấy.

    - -Thật vậy ạ?

    - – Ừ, thật.

    Vừa đến cửa rạp chiếu phim, Trang đã nhảy phắt xuống xe, cô đưa tay chỉ chỉ vào hầm để xe.

    - – Anh gửi xe đi em đứng đây chờ anh nhé.

    - – Ừ, chờ anh nhé.

    Đôi má lúm đồng tiền của Trang làm cô bé trở nên rất đáng yêu, mới hôm qua còn khóc thế mà hôm nay Trang như một con người khác hẳn. Cô vẫn lí lắc như mọi ngày. “Chắc cô bé không muốn thể hiện là mình buồn rồi về nhà lại khóc một mình cho mà xem”, Tùng nghĩ thầm trong bụng như thế. Đây là lần đầu tiên cô và anh đi xem phim, mọi lần hai người chỉ toàn đi ăn rồi đi uống café, đến những nơi để có thể nói chuyện được, vì Trang sợ mọi người hiểu nhầm.

    - – Anh ơi, xem phim này nhé.

    - – Phim ma hả em, có sợ ma không mà dám xem.

    - – Hì, em có sợ, nhưng có anh đi cùng, em ứ sợ.

    - – Ừ, hôm nay cô thích gì tôi cũng chiều hết.

    - -Thế mua vé xong, anh mua bắp rang bơ với cả pepsi cho em nha.

    - – Dạ vâng ạ.- Tùng kéo dài giọng ra khiến cả hai người cùng bật cười

    Anh cảm thấy vui vui, lâu quá rồi anh chưa được đi xem phim, cả anh và Linh đều bù đầu với công việc, Linh cũng chẳng thích đi xem phim, cô cho rằng mình hết tuổi ấy rồi. Cô và anh thường đến nhà nhau, ăn tối và làm những việc chỉ người lớn mới hiểu. Vậy là quá đủ cho một buổi đi chơi.

    **********

    Hai tiếng ngồi trong rạp trôi qua thật nhanh, một bộ phim chẳng có gì thú vị, tình tiết nhạt nhẽo, phim ma mà ma hiện rõ mồn một nhưng đôi bàn tay nhỏ bé của Trang đang siết mạnh lấy anh, cô bé có vẻ rất sợ hãi, mỗi lần Trang hét lên lại khiến anh bật cười. Thật ngộ nghĩnh, anh cảm giác trái tim mình đang loạn nhịp.

    - – Anh về nhé, em cám ơn, hôm nay em rất vui.

    - – Sao lại cám ơn, em không coi anh là bạn à. Hôm nay anh mời em đi rồi, hôm sau em phải mời anh đi chơi đấy nhé.

    - – Dạ, rõ ạ.

    Tùng phóng xe đi về, mùi hoa sữaphảng phất trong không gian, anh thấy yêu đời lạ, Trang như một luồng gió mới thổi mát tâm hồn anh, một cảm giác mà lâu rồi anh chưa thấy có. Đang miên man trong cảm xúc lâng lâng bất ngờ chuông điện thoại reo, là Linh gọi.

    - – Alo, anh đây.

    - – Anh đang trên đường à, anh vừa đi đâu về thế?

    - – À, hôm nay phòng anh liên hoan, mọi người rủ nhau đi nhậu nhẹt em ạ! Sao thế tình yêu của anh?

    - -À không, chắc là nhầm anh ạ, cái Nga bạn em nó bảo nhìn thấy anh đi với cô bé nào đó vào rạp chiếu phim. Nhưng em nghĩ nó nhầm vì anh có bao giờ đi xem phim đâu.

    - – Ui, thế à, lạ nhỉ. Chắc nó nhầm thôi em ạ. – Tùng giật bắn người, một luồng gió lạnh chạy dọc sống lưng.

    - – Vâng thế thôi anh ạ, anh về nhanh đi anh nhé. Em ngủ đây, yêu anh nhiều.

    - – Ừ hôn em.

    Linh vừa dập máy mồ hôi ứa ra ướt đẫm áo của Tùng, anh chưa bao giờ kể với Linh về Trang như những gì anh nói. Làm sao có thể chấp nhận chuyện người yêu đưa một cô gái khác đi xem phim được chứ, nhưng làm sao Tùng có thể nói cho Trang là anh đang phải lén lút đưa cô đi chơi. Điều kiện không cho phép, nhưng anh cho rằng mình chẳng làm gì sai cả, chỉ là nên cẩn thận hơn cho các lần sau thôi.

    Đã một tuần kể từ ngày đi xem phim, Tùng chưa gặp lại Trang, hai người vẫn gọi điện thoại và nhắn tin cho nhau như thường lệ. Nhưng Tùng bắt đầu cảm thấy một nỗi nhớ đang lớn dần lên, nỗi nhớ không mang tên tình yêu. Hôm nay Trang gọi điện và mời anh đi chơi, lần này không đi xem phim chỉ đơn thuần đi uống café, cô bé có vẻ gầy hơn, đôi mắt ẩn chứa một nỗi buồn sâu lắm. Anh muốn hỏi nhưng sợ sẽ khiến Trang buồn hơn nên lại thôi. Buổi nói chuyện không nhiều tiếng cười, chỉ là những khoảng lặng, anh để yên cho cô thả sức mà suy nghĩ cùng tách café được khuấy liên tục.

    - – Làm bồ thì có thể yêu được không hả anh?

    - – Không em ạ, bồ là bồ, còn người yêu là người yêu.

    - – Sao lại thế ạ? Anh chắc mình sẽ không yêu bồ chứ, có ai nói trước được gì đâu?

    - – Anh hiểu anh mà, anh biết phân biệt rõ ràng giữa thích và yêu, giữa người yêu và bồ em ạ.

    - – Uh, anh tự tin nhỉ.

    - – Anh chỉ nói thế thôi, còn em là em, em không phải là bồ của anh nghe chưa?

    - – Em có nói gì đâu, ta về thôi anh.

    Trang đứng dậy, cái thân hình nhỏ bé ấy thể hiện rõ cô đang mệt mỏi lắm, nhưng cô vẫn cười thật tươi với Tùng mỗi khi bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn cô.

    - – Anh đội mũ bảo hiểm cho em đi.

    - – Hả, anh chưa đội mũ cho ai bao giờ đâu đấy, kể cả chị Linh.

    - – Thì anh đội cho em, có gì khó đâu mà.

    - – Ừ.

    Vừa cúi xuống để gài dây mũ, Trang bất chợt thơm nhẹ vào má Tùng và nói khẽ: “ Em thích anh, thật đấy. Từ mai em sẽ làm bồ anh.”Câu nói và cái thơm bất ngờ khiến Tùng bất động. Anh đứng lặng im mất mấy giây, hạnh phúc xen lẫn bối rối. Anh giống đứa trẻ mới lần đầu biết rung động, tim anh như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực. Anh muốn nói không, muốn từ chối lời đề nghị của Trang, nhưng chính sự tham lam của người đàn ông ngăn anh lại. Anh thích sự mới mẻ Trang mang đến. Anh gật đầu đồng ý. Kể từ giây phút ấy họ là tình nhân.

    **********

    23 giờ 15

    Tin nhắn của Trang

    - Em nhớ anh

    - Anh cũng thế.

    23 giờ 30

    - Em nhớ anh

    - Anh biết rồi mà, anh nhớ Trang lắm.

    - Em thích anh.

    Tùng tủm tỉm cười, càng ngày anh càng cảm thấy thích thú với sự ngộ nghĩnh đáng yêu của Trang.

    - Anh thích em nhiều lắm, em ngủ đi nhé. Hôn em.

    - Ai cho anh hôn mà anh hôn. Thơm gió thôi. Xì. Em ngủ đây. Mai gặp lại anh nhé.

    - Khoan đã, sao lại mai hả em?

    - Mai rồi anh biết, anh ngủ đi.

    11 giờ 30 trưa ngày hôm sau.

    - – Anh xuống dưới cổng cơ quan đi, em đang ở đấy.

    - – Sao em lại đến cơ quan anh?

    - – Anh xuống đi rồi biết.

    Tùng vội vàng chạy xuống, anh không hiểu Trang đến cơ quan anh làm gì, mọi người ai cũng biết Linh là người yêu anh, anh sợ ai đấy nhìn thấy Trang rồi lại nói cho Linh. Anh thấy lo lắng thực sự.

    - – Sao mà anh phải vội vàng thế kia, em có bỏ đi khi anh xuống đâu.

    - – Vì anh không muốn em chờ lâu. Vừa nói Tùng vừa lấy tay lau những giọt mồ hôi đang rơi lả tả xuống mặt.

    - – Em nấu ăn trưa cho anh, anh ăn đi. Em về đây. Em bịt mặt thế này sẽ không ai nhận ra em đâu, anh đừng lo.

    - – Ừ, anh cám ơn, em về cẩn thận nhé.

    Anh đứng nhìn theo bóng chiếc xe của Trang cho đến khi cô đi khuất, hộp cơm Trang làm cho anh thật ngon, Tùng cảm động lắm. Chưa bao giờ Linh làm như vậy với anh. Cầm hộp cơm trên tay anh thầm cám ơn Trang, anh thấy mình là một người may mắn.

    Hôm sau nữa.

    - – Lạnh anh nhỉ.

    - – Ừ. Lạnh. Em ôm anh đi cho đỡ lạnh

    - – Không.

    - – Thế để anh ôm em nhé.

    - – Vâng.

    Tùng kéo tay Trang vòng lên để ôm lấy anh. Đôi bàn tay nhỏ bé của Trang và anh đan xen vào nhau. Khoảng cách giữa cô và anh bây giờ gần như không còn nữa. Chỉ còn thiếu một nụ hôn nữa thôi. Anh sẽ chính thức đạt được những gì anh mong muốn.

    - – Anh hôn em nhé.

    - – Sao anh hỏi kì thế, không, em không cho.

    - – Tại sao?

    - – Vì chưa lãng mạn. Vì nhanh quá. Em muốn tất cả diễn ra từ từ.

    - – Ừ thế thôi, anh thơm em vậy nhé.

    - – Uh.

    Thơm nhẹ lên đôi má phúng phínhcủa Trang, Tùng cảm thấy mình thay đổi khá nhiều. Không còn cứng nhắc và khô khan như những gì anh biết về mình, những hành động cử chỉ anh chưa từng có trước đây, những thứ anh cho là lố lăng ngớ ngẩn, bây giờ anh làm rất thích thú nữa.

    Hình ảnh Trang lấn chiếm dần trong tâm trí của anh. Lúc nào anh cũng muốn ở bên cạnh cô, đi cùng cô. Không còn cảm giác tò mò muốn hôn lên đôi môi cô, anh muốn mọi thứ diễn ra thật chậm.

    **********

    Những ngày tiếp theo, Tùng như quên đi mình có người yêu, anh tràn ngập trong những cử chỉ ngọt ngào dễ thương của Trang. Những tin nhắn ngộ nghĩnh, những hành động bất ngờ khiến trái tim của chàng trai 30 tuổi loạn nhịp. Không thừa nhận mình đang dần dần yêu Trang, anh vẫn nghĩ mình là một người biết phân định rõ ràng giữa cảm giác thích và yêu, nhưng những đêm trằn trọc vì nhớ cô khiến anh không thể lí giải nổi. Anh ghen với những ánh mắt khác nhìn Trang, giận dỗi khi cô có những tin nhắn tán tỉnh của những chàng trai khác, nhưng anh không có quyền, anh cố làm như không quan tâm. Trang không là người yêu, cô ấy chỉ là bồ, là người tình của anh mà thôi.

    - – Mưa quá để anh lấy áo mưa ra nhé.

    - -Không, trú mưa đi anh.

    - – Muộn rồi mà, em lạnh không? Có sợ về muộn không?

    - – Trú một tí thôi, không tạnh thì em với anh đi về. Em muốn đứng trú mưa với anh. Lạnh thì em ôm anh.

    - – Ừ. Dừng ở đây nhé.

    Tùng vội vã táp xe vào một mái hiên bên đường. Những cơn giông mùa hạbao giờ cũng dữ dội. Ôm Trang vào lòng, anh muốn che chắn cho những hạt mưa không làm cho cô thêm lạnh. Từ từ Trang nhướn người lên, chạm khẽ vào môi anh. Nụ hôn đầu tiêncủa hai người. Dưới những hạt mưa nặng trĩu hai người hôn nhau say đắm, một cảm giác hạnh phúc tràn ngập trong Tùng. Anh nhận ra anh không chỉ thích Trang như anh nghĩ, đó là tình yêu. Anh rung động, anh run, những cảm xúc chỉ tình yêu đích thực mới mang đến cho anh. Anh nhớ mùi hương của Trang đến nồng nàn. Anh muốn Trang là người yêu anh thực sự.

    - – Anh và em chia tay thôi!

    - – Tại…tại…sao lại thế?

    Chiếc cốc thủy tinh rơi xuống sàn vỡ toang. Linh ngước lên nhìn Tùng, nước mắt cứ thế chảy ra giàn giụa. Cô biết thời gian gần đây Tùng thay đổi, không còn được quan tâm vỗ về cô như ngày xưa, nhưng cô không bao giờ có thể tưởng tượng anh nói ra lời chia tay. Bốn năm yêu nhau, bao nhiêu khó khăn trắc trở cô cùng anh vượt qua. Tin tưởng anh tuyệt đối, họ dự định cuối năm nay kết thúc bằng một đám cưới. Ai cũng khen tình yêu của họ đẹp. Vậy tại sao anh nói như vậy chứ?

    - – Anh không tốt, anh không xứng đáng với em…Anh xin lỗi, em không có lỗi gì cả. Là do anh, anh sai.

    - – Tại sao? – Linh hét lên, cô như điên lên sau câu nói của Tùng, cô chạy thẳng ra trước mặt anh.

    - – Bốn năm yêu nhau, anh nói một câu anh sai là có thể chia tay được ư? Tất cả những kỉ niệm chúng ta có với nhau anh nói một câu anh sai là rũ bỏ được hết sao?

    - – Anh ơi, anh đừng như thế này, em sợ lắm, anh đang đùa em đúng không? Anh đừng đùa thế nữa.- Linh ôm chầm lấy Tùng, toàn thân cô run lên bần bật, tiếng nấc ngày một to hơn.

    - – Em bình tĩnh lại đi… – Giọng nói của Tùng run lên, những giọt nước mắt cũng đang lăn dài trên má anh. Anh cầm tay Linh đẩy cô ra.

    - – Em đừng khóc, em không có lỗi, là do anh. Anh xin lỗi em. Em khóc thế này, anh thương em lắm…

    Đến đây, dường như cảm xúc dằn vặt tội lỗi khiến Tùng không còn kìm chế nổi nữa. Anh bật khóc, hai con người từng yêu nhau, từng hạnh phúc giờ đây đứng trước mặt nhau khóc. Khóc cho một cuộc chia ly. Chia ly hoàn toàn.

    - – Anh có người yêu khác rồi đúng không?- Linh cúi mặt xuống, bước lùi ra khỏi vòng tay của anh, gióng nói của cô bỗng nhiên đanh lại.

    - – Anh…

    Chưa bao giờ Tùng thấy Linh giận dữ như vậy. Cô đẩy mạnh anh ngã xuống sàn.

    - – Anh đúng là không xứng đáng có được tình yêu của tôi. Đồ đều.

    Linh chạy nhanh ra khỏi cửa, bóng của người con gái đoan trang nết na ấy cứ ngày một khuất dần. Bỏ lại sau lưng một người đàn ông ôm mặt khóc, khóc ân hận cho tội lỗi mình gây ra. Khóc để chấp nhận từ nay sẽ mất hoàn toàn người con gái từng là của mình. Anh đau.

    **********

    - – Trang, anh yêu em.

    - – Yêu em? Anh chỉ được nói thích em thôi. Anh có người yêu anh, em chỉ làm bồ của anh thôi.

    - – Không, anh chia tay chị Linh rồi. Anh muốn làm người yêu em thực sự. Muốn em là của anh. Anh yêu em mất rồi.Yêu nhiều lắm.

    - – Yêu?

    Trang mỉm cười một nụ cười nửa miệng, cô nhìn anh, một ánh nhìn tinh quái. Chưa bao giờ cô nhìn anh như vậy, ánh mắt sắc lém, quái dị, anh thấy sợ anh mắt ấy.

    - – Anh biết không? Em từng hi vọng anh không giống như những người con trai khác, em vui nhiều lắm khi ở bên anh, ấm áp nhiều lắm khi được anh chăm sóc. Nhưng anh cũng như Nguyên, cũng sẵn sàng rũ bỏ 4 năm tình yêu của anh để chạy theo một người con gái khác. Người tạo cho anh cảm giác mới mẻ.

    - – Đấy là ngày xưa thôi, ngày xưa anh ham hố, anh không tốt. Nhưng anh yêu em là thật.

    - – Anh đừng nói thế, đến khi anh gặp một người khác, người làm anh mới mẻ hơn em, em cũng như chị Linh thôi.

    - – Em không tin anh sao?

    - – Tin ư? Em không tin anh. Tin sao được chứ khi anh có thể lừa dối người anh yêu trong suốt một thời gian dài.

    - – Cho anh một cơ hội, anh sẽ làm em tin anh.

    - – Không anh ạ, chưa bao giờ em nghĩ rằng mình yêu anh. Đã làm bồ không có chỗ cho tình yêu. Chúng mình chấm dứt chuyện này ở đây thôi. Từ mai, em không cần bồ nữa. Em đủ tự tin để bước tiếp rồi. Em sẽ lại yêu và chắc chắn không bao giờ em làm bồ của người khác nữa đâu anh. Chúc anh hạnh phúc.

    Trang quay lưng bước đi, Tùng ngã khụy xuống đất. Tê tái và cô đơn bao trùm lên anh và cả không gian. Giờ đây chỉ còn lại một mình Tùng đứng trên con đường rộng thênh thang.

    Anh từng nghĩ mình là một người may mắn, anh có tất cả người yêu và người tình, nhưng bây giờ anh là kẻ trắng tay.

    Mất tất cả.

    Danh dự và niềm tin.

    Một lần nữa anh khóc.

    Những giọt nước mắt muộn màng !


    Xem thêm: http://kenhdaihoc.com/forum/showthread.php?t=705

    Popular Posts

    Labels